Bé Chín hình dung luôn đến một trò chơi đổ hàng giông kiểu ấy Hồ Ba Bể

Là mợ tránh cho bà ngoại tiếng ác, bắt con dâu ở vậy. Mợ kể với mọi người: kỷ niệm ngọt ngào của những giây phút sống hạnh phúc với chổng đọng lại trong mợ chì. Mẹ nàng thành người con độc nhẩt của bà ngoại. Tuy được con rể là ông Chi Lan hết sức chiều ý cụ, chăm chút chu đáo, nhưng hồi bé nàng vẫn hay bắt gặp bà ngoại.

Nàng thương bà lắm, thường sà vào lòng dỗ bà đừng khóc nữa. Và nàng thích hít hà mùi băng phiến phảng Hồ Ba Bể phất tỏa ra từ nếp quần áo bà Hồ Ba Bể ngoại. – BỐ cháu tử tế đến mầy cũng phận con rể. Chết đi chắc bà vất vưởng kiếm cháo lá đa bên đường, chứ lây ai đèn hương cúng giỗ cho. Bà tủi lắm cháu ạ. – Lá đa nâu cháo ăn ngon không, bà oi? – Cô bé tò mò gặng hỏi.

– Là cháo bô thí chúng sinh của những nhà có cúng giỗ. Họ đổ thìa cháo vào một cái lá đa, đặt ở ngõ hoặc canh đường, đãi ma đói ma khát không được ai cúng giỗ như. Bé Chín hình dung luôn đến một trò chơi đổ hàng giông kiểu ấy. – Một thìa cháo thôi, bà nhỉ?
– ừ, ma chi ăn hương, ăn hoa, hít khói, chứ ăn thật đâu.

– Ma hít khói, không địa đạo củ chi ăn thật ạ?
– Ăn thật nữa thì chết!
– Sao bà biết ma chỉ hít thôi? Hít khói địa đạo củ chi no thế nào. Mẹ nàng vào CUÔ1 đời bị bệnh liệt.

Khi ây bô nàng đã chết hơn mười năm. Có lần nàng từ Hà Nội về thăm mẹ, bà bỗng khóc rưng rức, chìa cặp chân teo tóp than vãn:
– Con nhìn xem, chân với.

Rồi chạy cướp miêng cháo lá đa cũng khó!
Lại vẫn chuyện cháo lăng khải định lá đa! lăng khải định Cái đói là nỗi ám ảnh tổ tông truyền. Con người khiếp hãi nó trước nhất, ngay cả khi sang thế giới bên kia, nơi chỉ cần hít hơi cháo cũng ~~sông~~ được. Nỗi lo không ai mũ gậy, không ai cúng giỗ, đè nặng lên tâm trí những người đàn bà nhà nàng.

Post Comment